Xem ngayHỗ trợ miễn phí bởi Dreamlib.vn

Giới thiệu tiểu thuyết “Suối nguồn”!

suoinguon

Nhân dịp sinh nhật, tôi được một chị bạn tặng cuốn tiểu thuyết “Suối nguồn” (The fountainhead) của tác giả Ayn Rand (1905-1982). Mới cầm cuốn tiểu thuyết tôi cũng chột dạ – gần 1.200 trang, đọc “mỏi tay” đây!

Hàng chữ in ngoài bìa cuốn sách thu hút tôi: “Tác phẩm đứng đầu bảng xếp hạng những tiểu thuyết hay nhất thế kỷ 20 độc giả Modern Library bình chọn (Theo điều tra của New York Times),  vì nó có liên quan đến thư viện. Tuy nhiên, tôi cũng không thực sự tin mấy vào những lời giới thiệu nghe “quen quen”, nhưng tôi quyết định đọc.

Howard Roard, nhân vật chính của tiểu thuyết, là một kiến trúc sư chưa bao giờ có bằng cấp. Một giáo sư khi nhìn bản đồ án của chàng sinh viên 22 tuổi này đã phải thốt lên “đây là một thiên tài”, nhưng anh đã bị đuổi học một năm trước khi tốt nghiệp, vì anh không chấp nhận việc “lấy số lượng người thay cho nội dung chân lý”. Nhà trường tuyên bố: “Mỗi phong cách thiết kế của quá khứ là một mỏ vàng. Chúng ta chỉ có thể lựa chọn từ những gì các nhà thiết kế vĩ đại đã nghĩ ra. Chúng ta là ai mà dám đòi cải tiến?”. Còn anh thì: “em muốn trở thành một kiến trúc sư, chứ không phải một nhà khảo cổ”. Anh chấp nhận bị đuổi học, ở đó không còn gì để cho anh học nữa.

Tôi bắt đầu hồi hộp, rồi thấy bất lực, cảm giác cả sự đau đớn khi đi theo những trang viết về cuộc đời của Roard. Có những con người như Henry Cameron – một kiến trúc sư vĩ đại cũng khuyên anh nên thỏa hiệp, mặc dù bản thân ông cũng không chấp nhận thỏa hiệp,  không “bán” tài năng của mình mà để cho bản thân đắm chìm trong rượu. Roard quả quyết: “Nếu vào lúc cuối đời, tôi trở thành người như ông vào lúc này, tại đây, trong văn phòng này, thì tôi sẽ coi nó như một vinh dự mà tôi lẽ ra không xứng đáng”. Cameron chết trong thất bại.

Roard vẫn không lùi bước. Anh tự mình mở văn phòng. Một vài người biết anh, giao việc cho anh, những người riêng lẻ đó thích công trình của anh, nhưng số đông thì không. Có lúc anh đã phải đi làm công nhân mỏ đá chứ không thỏa hiệp, dù là thỏa hiệp nhỏ để nhận một công trình lớn.

Người ta nhân danh số đông, nhân danh lòng từ thiện, nhân danh “sống vì người khác” để đè bẹp anh, đè bẹp những “cái tôi” sáng tạo. Không để cho người khác can thiệp vào sự sáng tạo của mình, anh đã phải ra tòa và thua cuộc. “Người ta căm thù sự đam mê, bất kỳ sự đam mê vĩ đại nào”. Cameron đã đấu tranh, ông thất bại vì ông không còn thời gian. Roard thì không cam chịu. Cao điểm của sự không lùi bước đó là việc Roard đã phá hủy một công trình khi nó được xây lên không giống như anh thiết kế. Nó đã bị biến dạng theo ý kiến của “đa số”, của “tập thể”, của “hội đồng” mà không một cá nhân cụ thể nào chịu trách nhiệm. Roard bị truy tố ra tòa.

Không cần tới luật sư bào chữa, anh tự bào chữa cho mình. Từ đầu đến cuối Roard đã luôn làm chủ cuộc đời mình!
Bên cạnh Roard, chúng ta còn tìm thấy trong cuốn sách một nhà báo như Ellsworth Toohey. Ông ta uyên bác nhưng đạo đức giả, mỗi bài viết của ông ta đều được người ta nghiền ngẫm đến từng dấu phẩy, bởi ông ta tạo được cho mình một quyền lực điều khiển công chúng, đến mức có thể “đẻ ra” các kiến trúc sư nếu ông ta muốn hay một Gail Wynand-một điển hình khác của một chủ báo Mỹ lừng danh…

Cuốn sách thực sự là một bản anh hùng ca tôn vinh con người – những con người sáng tạo, những người “xoay chuyển thế giới và mang lại ý nghĩa cho cuộc sống”. Mặc dù cuốn sách không đứng về phía số đông, nhưng mỗi một người trong số đông đó đều có thể thấy mình được tôn vinh, được chia sẻ. Bởi mỗi một người trong chúng ta đều từng là, đang là hoặc sẽ là thiểu số trong những nỗ lực tự khẳng định bản thân mình để làm cho cuộc sống trở nên có ý nghĩa hơn.

Hoàng Hương (dựa theo  báo  Tuổi trẻ)